Mất tự do là mất hết! - Yêu Chúa

Nóng

Mất tự do là mất hết!


Khoảng gần hai tuần nay, ngày nào email của tôi cũng có thư của các công ty và nhà dịch vụ thông báo rằng họ đã điều chỉnh các chế độ bảo mật cá nhân cho khách hàng (tôi). Hàng triệu người ở châu Âu nhận những email như vậy sau ngảy 25 tháng 5 khi châu Âu thông qua luật mới, chuyển giao quyền lực nhiều hơn về tay người tiêu dùng, hạn chế việc dữ liệu cá nhân bị thu thập không có sự đồng ý của người dân.

Tại Việt Nam, ngày 12/06 tới, Quốc hội đang sắp bỏ phiếu thông qua một dự luật gần như ngược lại. Thay vì bắt các công ty phải đảm baỏ quyền bí mật thông tin cho khách haǹg, luật này bắt các công ty phải tiết lộ thông tin cuả khách hàng. Luật cũng trao cho công an quyền thu thập dữ liệu cá nhân của người dân không cần lý do.

Trước tiên phải khen nhà nước Việt Nam đã kịp thời hoãn luật đặc khu trước làn sóng phản đối cuả dân. Giờ chúng ta chờ xem liệu chính quyền có chịu đổi thay khi luật an ninh minh mạng gây tranh cãi.

Luật An Ninh Mạng đang gây ra sự quan ngại lớn, có thể bạn không thấy nó bức xúc như luật đặc khu, nhưng thật ra, nó nguy hiểm hơn luật đặc khu. Luật đặc khu nếu không có sự minh bạch thì coi như mất nước, luật an ninh mạng nếu không có sự sửa đổi thì coi như mất tự do.

Sau đây là vài tóm tắt:

Điều 15, dự thảo luật cấm loan tải thông tin tuyên truyền, kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, gây chia rẽ, lôi kéo tụ tập đông người gây rối, chống người thi hành công vụ, cản trở sự hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội nhằm chống chính quyền nhân dân hoặc gây mất ổn định về an ninh trật tự.

◇ Điều này có nghĩa là công an có quyền đặt lại tên cho những phong trào như bảo vệ cây xanh, bảo vệ biển, bảo vệ sinh thái, chống xả thải, phản đối Trung Quốc, phản đối BOT, phản đối lấy đất của dân + vô số các cuộc biểu tình và kêu gọi phản đối ôn hoà khác là hành vi phạm pháp. Điều luật này bản chất là ngăn chặn quyền giám sát chính quyền, quyêǹ biểu tình, quyêǹ phản đối của người dân. Nếu điều luật này đưọc thông qua, facebook sẽ chắc sẽ chỉ còn ảnh selfie và chó mèo.

Điều 15, 1c: Cấm các thông tin xúc phạm quốc ca, vĩ nhân, lãnh tụ, danh nhân, anh hùng dân tộc.

◇ Điều luật này chung chung vì nó không bao quát được các vấn đề như thế nào là xúc phạm? Và chuẩn mực nào để xác định ai là vĩ nhân, danh nhân hay anh hùng dân tộc? Nếu bạn không đồng ý với lời bài Tiến Quân Ca (đường vinh quang dày xác quân thù) thì như thế có phải là xúc phạm không? Anh hùng của cộng đồng này là kẻ thù của cộng đồng khác, lãnh tụ của dân tộc này là kẻ sát nhân với dân tộc khác. Giả sử nếu bạn phê phán một lãnh tụ nhiều tranh cãi như Lê Duẩn thì có gọi là xúc phạm không? Tóm lại, điều luật này có hạn chế quyền tự do hiểu biết, quyền xét lại, quyền nhìn nhận lịch sử một cách khách quan hơn cuả giới khoa học và người dân?

Điều 16, dự thảo luật cấm cố ý nghe, ghi âm cuộc đàm thoại trái phép.

◇ Luật chung chung như vậy, không định nghĩa thế nào là trái phép đồng nghĩa với việc nghiêm cấm quyền giám sát của ngưòi dân với chính quyền.

Điều 17, Cấm kinh doanh đa cấp, giao dịch tài sản, huy động vốn, trò chơi cho nhận, quy đổi, đầu tư ủy thác trái phép trên không gian mạng.

◇ Các bạn bán hàng online lưu ý nhé.

Điều 26, dự thảo luật yêu cầu các doanh nghiệp viễn thông phải cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách khi có yêu cầu bằng văn bản; Xóa bỏ thông tin, ngăn chặn việc chia sẻ thông tin chậm nhất là 24 giờ kể từ thời điểm có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng; Ngừng cung cấp dịch vụ khi có yêu cầu...

◇ Như vậy có nghĩa luật này yêu cầu các công ty viễn thông và dịch vụ phản bội lại lời hứa với khách hàng, trở thành một công cụ cho công an, tiết lộ toàn bộ dữ liệu khách hàng cho công an mà không cần khách hàng đồng ý, phản bội lại khế ước bảo mật giữa công ty và khách hàng. Những công ty lớn có uy tín đứng trước lựa chọn này sẽ rời thị trường Việt Nam, tổn hại đến nền kinh tế và cuộc cách mạng 4.0 mà chúng ta đang mong mỏi.

◇ Việc tổ chức, doanh nghiệp phải cung cấp thông tin khách hàng cho công an là xâm phạm vào quyền riêng tư của cá nhân, bí mật an toàn thư tín, vốn được bảo vệ bởi Hiến pháp (Điều 21). Các chuyên gia luật cho rằng không phải công an mà chỉ có lệnh từ toà án mới có thể đưa ra yêu cầu này.

◇ Sâu xa hơn, điều 26 còn có nghĩa là công an sẽ nắm toàn quyền giám sát công dân. Ngoài không gian mạng, công an có quyền tiếp cận thông tin cá nhân khi cá nhân đó có nghi vấn tội phạm. Tuy nhiên, luật anh ninh mạng không hề đề cập đến điều kiện này, cho phép công an thò bàn tay bạch tuộc vào không gian riêng tư của bất kỳ ai. Như vậy, bất kỳ ai cũng có tiềm năng bị kết tội, không tội này thì tội khác. Tìm ra tội ở cái xứ mà nhân quyền đứng bét thế giới này cực dễ. Không phải tội cũng có thể quy thành tội. Ví dụ, kêu ca về đảng và chính phủ sẽ không được hiểu là quyền giám sát chính phủ mà được hiểu là tội bôi xấu chính phủ.

◇ Một khi đã bị kết tội, dù vu vơ, bất kỳ ai cũng sẽ bị cắt dịch vụ internet, điện thoại, tài khoản email. Điều luật này hạn chế tự do, gây khó khăn cho người dân, trao vào tay công an quyền giám sát, nhũng nhiễu, thanh tra, thẩm vấn bất kỳ ai mà họ muốn.

Chỉ duyệt qua một số điều như vậy đã có thể thấy ngay rằng dự thảo luật an ninh mạng không phải hoàn toàn để bảo đảm cho mạng an toàn, mà là một công cụ để giám sát và theo dõi người dân, bảo vệ chế độ bằng cách xâm phạm quyền riêng tư của công dân, bịt miệng, đe doạ cô lập công dân. Điều này đi ngược lại với xu thế của thế giới, đẩy lùi quá trình dân chủ, cô lập người dân bằng sự sợ hãi, tạo rào cản cho tự do kiến thức, và làm nhụt chí các công ty nước ngoài muốn đầu tư vào Việt Nam.

Luật an ninh mạng nếu được thông qua thì việc thông qua luật đặc khu là chuyện nhỏ. Ai phản đối đối cứ quy thành chống đối là xong.

Luật anh ninh mạng được dự thảo với lý do chống khả năng tấn công mạng và thông tin dỏm. Cả hai lý do này đều không thể giải quyết triệt để bằng việc trao cho công an quyền trở thành ông Trời, muốn xông vào nhà người ta lúc nào là xông. Ông Brad Adams, Giám đốc Theo Dõi Nhân Quyền Quốc Tế khu vực châu Á cho rằng: “Dự thảo luật An ninh mạng của Việt Nam đặt mục đích bảo vệ quyền lực độc tôn của đảng ngang với bảo đảm an ninh mạng.”

Lấy danh nghĩa bảo vệ an ninh mạng để tước đi quyền tự do của người dân, dùng sự sợ hãi để cai trị là cách ngắn nhất để tạo ra một xã hội ngu dân bởi sự cô lập, nông cạn, rúm ró và hèn nhát.

Người Việt chả chịu thế đâu! Mấy ngàn năm nay oánh nhau dành tự do với ngoại bang, giờ còn lâu mới chịu mất tự do từ tay kẻ đầy tớ của chính mình.

PGS. TS Nguyễn Phương Mai