Dân! - Yêu Chúa

Nóng

Dân!


Thăm thẳm dặm dài lịch sử, nâng thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân.

Trải qua nghìn năm Đinh, Lê, Lý, Trần... không can qua nào lại không khởi nguồn từ những đôi tay quen với cánh đồng, những bàn chân quyến luyến với thênh thang bụi đỏ, những khuôn mặt kết bạn với nắng mưa.

Hôm minh quân mất thuở xa xưa, hôm lãnh đạo tốt mất hôm nay, dân vẫn khói hương bài vị, vẫn nước mắt khóc thương, vẫn chân thành hoài vọng, có bao giờ dân quên.

Trong huyết quản triệu triệu người con của dân tộc này, cho dẫu có nhọc nhằn mưu sinh, cho dẫu có chăn êm nệm ấm, vẫn chưa bao giờ ngoảnh mặt với quốc gia, chưa bao giờ lờ đi mối hiểm hoạ về một tương lai không hy vọng.

Trên mâm cơm có thể thiếu miếng thịt, trong nhà có thể thiếu vài vật dụng tối thiểu, ra đường bị chèn ép im lặng cho qua, có việc đến chốn công môn khoanh tay thưa dạ... Ấy là khi dân còn chịu được, ấy là lúc dân còn châm chế được, còn chấp nhận được.

Quốc gia vừa ướm mầm khởi sắc kiến tạo, vừa chấp chới sinh khí công cuộc chống giặc nội xâm, lẽ con đường hình thành một tươi sáng phải cần thêm thời gian. Thì lại hấp tấp, nay điều luật này soạn sửa, mai dự luật kia muốn thông qua.

Nguồn năng lượng tích cực khó khăn lắm mới được nhen nhóm, lại vội vã vì lẽ gì đó vì ai đó mà muốn khoả lấp đi.

Dân hốt hoảng như người mất mùa, dân hoang mang như kẻ lạc rừng, một mớ bòng bong có khó gỡ đâu. Dân chưa thông thì gượm lại, dân chưa xuôi thì kiến giải thêm, thì bàn bạc thêm.

Việc nhân nghĩa nào không cốt ở yên dân, có quốc gia nào lòng ý chỉ trên trái tâm nguyện dân mà thịnh trị.

Lại có đám cháy lớn nào không bắt nguồn từ đốm lửa vừa được nhen, mà lòng dân lại đang rất nỏ!

Ngô Nguyệt Hữu